Thời điểm đó, tôi rất yêu quý và nể phục ông, đơn giản chỉ vì lối tu hạnh đầu đà nguyên sơ không vụ lợi mà ông đã và vẫn đang thực hiện. Sự xuất hiện của ông làm tới nhớ tới hành trình được khai sáng của Đức Phật trong quyển Đường Xưa Mây Trắng mà tôi đã từng có bài viết dưới đây. Sau khi chuyến đi của ông kết thúc nửa chừng, tôi cảm thấy khá nuối tiếc nhưng có lẽ cũng không còn cách giải quyết nào khác tốt hơn.
Bẵng đi một thời gian, ông bất ngờ xuất hiện trở lại với hành trình tới Ấn Độ. Khỏi phải nói, tôi đã cực kỳ phấn khích khi nghe được thông tin này. Từ những bước chân đầu tiên của ông ở Lào, tôi hầu như đều theo dõi mỗi ngày qua kênh YouTube của một trong những người dẫn đoàn ở thời điểm đó. Chuyến đi thật sự rất đẹp và mang lại nhiều cảm xúc. Những người dẫn đoàn (ĐVB, LKG...) cùng những tình nguyện viên đã thật sự làm rất tốt công việc của mình, giúp chuyến đi được thuận lợi, an toàn, và nhất là không để tình trạng xô bồ hỗn loạn ở Việt Nam tái lập. Tôi thậm chí đã từng có dự định bay sang Thái Lan để gặp và đảnh lễ ông Minh Tuệ nhưng vì nhiều lý do riêng đã chưa thể thực hiện.
Tuy vậy, một biến cố bất ngờ đã xảy ra vào đêm giao thừa khiến mọi việc đổi khác rất nhanh. Những mâu thuẫn giữa những người tự nhận là nhà sư và những người dẫn đoàn nhen nhóm và nhanh chóng leo thang khiến mọi việc đi vào bế tắc. Hậu quả cuối cùng, những người dẫn đoàn đã phải rời đi nhường chỗ cho những người khác. Những cuộc trao đổi vào thời điểm đó giữa ông Minh Tuệ và trưởng đoàn đã khiến tôi thất vọng khá nhiều. Vẫn biết, ông Minh Tuệ là một người đang tập học và trên con đường tìm đến giác ngộ, tuy nhiên những lời nói và hành động của ông dần trở nên mâu thuẫn với nhau, phần "người trần" của ông trong nhiều khoảnh khắc bộc lộ ra rất rõ ràng đến mức khiến tôi bất ngờ.
Sau khi những người dẫn đoàn rời đi, tôi cũng hầu như không theo dõi hành trình của ông thường xuyên nữa. Một phần vì sự thất vọng, mặc khác những YouTuber đi cùng đăng các video câu view với tiêu đề giật gân cùng những những thumbnail cố tình khơi gây sự tò mò khiến tôi cực kỳ chán ghét. Nhưng, tôi vẫn nhen nhóm chút hy vọng rằng mọi việc sẽ không tệ như tôi nghĩ.
Cho đến gần đây, khi tôi thử tìm kiếm các video mới về ông thì ôi thôi, đoàn người giờ đã lên tới hơn 30 "nhà sư" đi theo, lặp lại cảnh hỗn loạn ở Việt Nam. Và đoàn người giờ thậm chí còn ở xa Ấn Độ hơn bao giờ hết khi đã chuyển hướng sang Indonesia. Ông Minh Tuệ thậm chí còn ngồi trên xe đò để di chuyển chứ không đi bộ trên một số chặng đường, có lẽ vì tình thế bắt buộc. Chuyến đi của ông Minh Tuệ giờ đã trở nên vấy bẩn bởi những toan tính. Bản thân ông Minh Tuệ vẫn vậy, vẫn là lối tu hạnh đầu đà nguyên sơ, nhưng có lẽ những sự lựa chọn sai lầm của ông đã khiến mọi chuyện không thể cứu vãn.
Tôi thật sự tiếc, rất tiếc. Chuyến đi của ông Minh Tuệ lẽ ra đã có thể trở thành một chuyến đi để đời, thậm chí đi vào lịch sự như một Tây Du Ký thời hiện đại, một tấm gương sáng trong thời buổi Phật pháp hỗn loạn. Nhưng có lẽ, cái duyên đó vẫn chưa tới, và sẽ không bao giờ tới nữa. Những thước phim về ông Minh Tuệ sẽ không bao giờ được yên bình và trong sáng như những ngày đầu khi ông chưa nổi tiếng.